Pages

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

“Ông Bụt” của học trò nghèo

Em học sinh nghèo ngồi ôm sách dựa gốc dừa khóc thút thít, ông Ý tới bên cạnh hỏi: “Sao con khóc?”. Cháu bé nói nhà nghèo, mẹ kêu nghỉ học để đi cắt lúa mướn. Ông Ý như “ông Bụt” xuất hiện kịp thời giúp cháu bé được đến trường như bao bạn bè khác...

"Muốn làm cái gì đó để giúp các cháu nhỏ"
Chiến tranh đi qua, ông Lê Văn Ý (SN 1940, ngụ ấp Mỹ Sơn Đông, xã Mỹ Phú, huyện Mỏ Cày Bắc, tỉnh Bến Tre” bỏ lại nhiều phần cơ thể ở chiến trường. Ông bị thương hai lần, lần đầu năm 1966, ông bị mất 1 cánh tay, 1 con mắt; lần thứ hai, năm 1972, ông bị mất 1 chân. Vậy mà ông vẫn bám trụ ở chiến trường, không thể cầm súng, ông Ý sáng tác các tác phẩm văn nghệ phục vụ bộ đội cho đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.
Sau giải phóng, ông Ý về lại quê nhà với tấm bằng Huân chương kháng chiến hạng Nhì và giấy công nhận thương binh hạng 1/4. Công việc đầu tiên của ông là cải tạo lại 2,7 công đất (1 công 1.000 m2) để trồng dừa và trồng vườn kiểng theo niềm đam mê của mình. Ông làm chẳng thua ai, dù cơ thể không còn lành lặn.

Ông Ý như ông Bụt giúp đỡ học sinh nghèo.
Ông Ý như "ông Bụt" giúp đỡ học sinh nghèo.
Chuyện giúp học sinh nghèo đến với ông như là việc phải làm của người lính đối với quê hương. Ông Ý kể lại: “Hồi kháng chiến, tôi là cậu thiếu niên được giao nhiệm vụ nấu nước cho cán bộ uống mỗi khi họp, hội. Khi đó, cán bộ nhắc đi câu nói của Bác Hồ: “Phải diệt giặc ngoại xâm, giặc đói, giặc dốt”. Tôi chữ nghĩa chẳng bao nhiêu nên ghi nhớ câu nói của Bác quyết tâm học cho biết chữ rồi viết bài, tác phẩm văn nghệ phục vụ bộ đội. Sau giải phóng, tình cờ tôi nghe trên đài cũng nhắc lại câu nói của Bác Hồ: “Thương binh tàn nhưng không phế” nên tôi ráng làm lụng, muốn làm cái gì đó cho để giúp các cháu nhỏ ở quê”.

Sau kháng chiến, ông Lê Văn Ý được Nhà nước tặng Huân chương kháng chiến hạng Nhì.
Sau kháng chiến, ông Lê Văn Ý được Nhà nước tặng Huân chương kháng chiến hạng Nhì.
Chuyện giúp đỡ học sinh nghèo ở xóm của ông bắt đầu từ những năm 1980 khi mùa màng thất bát, nhiều học sinh nghèo bỏ học. Ban đầu ông thuyết phục cha mẹ của 8 em học sinh nghèo, học giỏi ráng cho con đi học. “Cha mẹ chúng cũng muốn cho con đi học nhưng đói phải ăn độn thì làm gì có tiền để đi học. Tôi phải thuyết phục, phải sắm sách, vở rồi cả trợ cấp gạo để thuyết phục cho tụi nhỏ đến trường. Vậy là mùa tựu trường nào tôi cũng thiếu nợ phải làm trả từ từ vì lo cho các cháu học” - ông Ý nhớ lại.
Hình ảnh ông không thể nào quê được là cháu Bùi Minh Long ôm quyển sách ngồi dựa gốc dừa khóc thút thít. Ông đến gặp rồi hỏi: “Sao con khóc?”. Long kể: “Qua Tết mẹ sẽ cho con và đứa em nghỉ học để qua miệt Đồng Tháp Mười (vùng Đồng Tháp, Long An) cắt lúa mướn”. Do Long ham học nên ông quyết định lấy tiền trợ cấp thương binh, tiền dừa gom lại đủ 500 đồng (tương đương 20 giạ lúa - PV) để đưa tiền cho mẹ Long nhằm giúp cháu được đi học.
Từ đó trở đi, ông ráng dành dụm, giúp đỡ hết đứa này đến đứa khác được đến lớp. Do suốt ngày ông Ý đi giúp “thiên hạ” nên những anh em ruột của ông không hài lòng, nhiều lần la mắng, ngăn cản. Vì vậy ông quyết trả lại phần đất 2,7 công vườn dừa (do cha mẹ để lại và ông dành dụm mua) và vườn kiểng trị giá mấy chục lượng vàng cho người anh ruột để tay trắng ra đi với quyết tâm "có chết đói cũng giúp các cháu nghèo đi học".
Chẳng còn tài sản, ông Ý sống rày đây may đó lúc ở đình chùa, lúc dựng tạm túp lều ở ven sông sống tạm. Công việc của ông là làm thuê, làm mướn và lãnh tiền thương binh hàng tháng để lo cho các cháu học sinh nghèo ở quê được đến trường.

Ông Lê Văn Ý nhận được nhiều giấy khen với tấm lòng tốt của mình.
Ông Lê Văn Ý nhận được nhiều giấy khen với tấm lòng tốt của mình.
Ông Phạm Việt Khương, Chủ tịch Hội cựu chiến binh xã Phú Mỹ (Mỏ Cày Bắc, Bến Tre) cho biết: "Thời kháng chiến tôi cũng chiến đấu với ông tám Ý, ông bị thương 2 lần vẫn phục vụ cách mạng đến ngày hòa bình. Sau hòa bình ông giúp đỡ rất nhiều học sinh nghèo đến trường. Tấm lòng của ông được rất nhiều người cảm phục"
Tỏa sáng giữa đời thường
Sau giải phóng, ông Ý mới 35 tuổi có thể lập gia đình nhưng nhiều lần nghĩ đi nghĩ lại nên thôi. Ông kể lại: “Thời kháng chiến, nhiều đồng đội lập gia đình nhưng cuộc chiến nay sống mai chết nên có thể chia lìa bất cứ lúc nào. Khi đó, tôi không muốn vì tình cảm riêng tư mà ảnh hưởng tới việc chung. Hòa bình, những năm đầu bận lo tìm đồng đội hy sinh rồi đến giúp các cháu học sinh nghèo nên chẳng nghĩ đến việc lập gia đình. Vậy là ở vậy cho đến bây giờ”.
Cuộc sống khó khăn, ông Ý phải ở tạm bên túp lều mấy chục năm vì phải dành tiền giúp các cháu đi học. Mãi đến năm 2005 ông mới mua được mảnh đất rộng 300m2 ở ven sông để dựng căn nhà ở cho tới giờ.
Niềm vui lớn nhất của ông là những đứa trẻ từng được ông giúp đến trường giờ trưởng thành, có công ăn việc làm ổn định. Anh Nguyễn Văn Ẩn, người đầu tiên ông Ý giúp thời điểm năm 1980 sau đó tốt nghiệp Đại học Bách khoa TP Hồ Chí Minh giờ làm việc tại tỉnh Long An; Bùi Minh Long sau khi tốt nghiệp Đại học Kinh tế TP Hồ Chí Minh giờ làm giám đốc chi nhánh một ngân hàng tại tỉnh Bình Dương; Nguyễn Văn Tài, giảng viên Trường Đại học Cần Thơ (đang du học tại Hàn Quốc) và rất nhiều người đang học đại học, học nghề… Ông Ý cho biết: “Sau khi có việc làm ổn định, cuộc sống khá giả, những đứa cháu này để được cha mẹ dắt tới trả hết toàn bộ chi phí tôi giúp đỡ. Tôi rất vui mừng nhưng không nhận tiền mà kêu về lấy số tiền đó để tiếp tục lo lại cho mấy đứa em đi học”.

Hàng ngày, ông sống Ý với niềm vui chăm sóc vườn kiểng.
Hàng ngày, ông sống Ý với niềm vui chăm sóc vườn kiểng.

Nói về ân nhân của mình, anh Nguyễn Văn Ẩn cho biết: “Những năm cuối thập niên 80, nhà tôi nghèo lắm không có tiền đi học nên nhờ ông Tám Ý giúp đỡ. Sau này học đại học (khóa 1993 - 1998) khi về quê xin tiền cha mẹ không có thì cũng chạy lên ông Tám để xin. Khi ra trường có việc làm, tôi và mẹ đem tiền đến trả nhưng ông không nhận và kêu phải nuôi các em ăn học. Ông Tám thật sự là người quá tuyệt vời, suốt mấy chục năm qua luôn tìm cách giúp đỡ các cháu nhà nghèo, học giỏi ở quê”.
Hiện tại, ông Ý đang nhận đỡ đầu cho 21 học sinh con nhà nghèo ở huyện Châu Thành và huyện Mỏ Cày Bắc. Trong đó 2 cháu đang học đại học, 3 cháu đang học cấp 3, còn lại là cấp 2 và cấp 1. Nhắc đến ông Ý, em Nguyễn Thị Ngọc Ngân, sinh viên năm thứ 3 Trường ĐH Chế biến thủy sản ở TP Hồ Chí Minh tự hào cho biết: “Con nhà nghèo nên từ khi học phổ thông, ông Tám đã giúp tiền đóng học phí. Khi lên đại học con cố gắng làm thêm nhưng cũng không đủ trang trải nên lâu lâu cũng được ông Tám cho tiền. Ông Tám hứa trong tháng này sẽ cho con mượn tiền để mua máy vi tính phục vụ cho việc học. Thời kháng chiến, ông đã bỏ một phần thân thể vì quê hương, đất nước, đến khi thời bình lại không lo cho bản thân mình mà giúp đỡ nhiều học sinh nghèo, hiếu học như tụi con nên con rất biết ơn ông Tám”.

Căn nhà tình nghĩa của ông không có cửa vì không có gì để mất.
Căn nhà tình nghĩa của ông không có cửa vì "không có gì để mất".

Trong căn nhà tình nghĩa chẳng có cửa vì theo lời ông "đâu có tài sản gì để mất". Bên trong chỉ có chiếc giường nhỏ, cái tủ chén bằng inox vừa được một người quen ở TP Hồ Chí Minh thấy ông kham khổ nên mua chở đến tận nhà để tặng. Hàng ngày ông vẫn sống một mình, tự lo cơm nước sinh hoạt dù tuổi cao, cơ thể đầy thương tích. Niềm vui của ông là trồng cây kiểng xung quanh nhà, đi lo các cháu học sinh nghèo, làm đường, xây cầu ở quê. Ông Ý tâm sự: “Tôi mong muốn sống thêm được ngày nào, tháng nào là giúp học trò nghèo ngày đó, tháng đó. Mai sau, các cháu trưởng thành sẽ giúp những thế hệ tiếp theo. Tôi đã làm giấy hiến xác cho Đại học Y dược TP Hồ Chí Minh để khi chết đi có thể giúp được gì cho ngành Y dù cơ thể chẳng còn lành lặn”.
Những việc làm như vậy nên nhiều người gọi ông là “ông Bụt” tỏa sáng giữa đời thường chuyên chắp cánh giúp đỡ học sinh nghèo thực hiện ước mơ của mình.

Tốt nghiệp xuất sắc, chàng sinh viên nghèo khiếm thị mong có việc làm

“Điều gì những bạn mắt sáng làm được thì mình cũng cố gắng làm được. Dù có thiệt thòi hơn các bạn về đôi mắt nhưng mình luôn cố gắng trong học tập để có thể sống tự lập và giúp đỡ gia đình…”. Đó là chia sẻ của bạn Nguyễn Văn Chung vừa tốt nghiệp loại xuất sắc Trường ĐH Khoa học Huế, ĐH Huế với tổng số điểm tích luỹ tín chỉ là 3.79 trên hệ 4.

Nguyễn Văn Chung sinh năm 1993 trong một gia đình làm nông nghèo ở xã Kỳ Thư (huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh). Mặc dù bị mù bẩm sinh nhưng trong 4 năm đại học, cậu luôn đạt danh hiệu sinh viên xuất sắc của trường ĐH Khoa học Huế. Điều đặc biệt, Chung là một trong 4 sinh viên đạt danh hiệu Sinh viên xuất sắc của khóa 2015.
2482-00b1b
SV Nguyễn Văn Chung (thứ 2 từ trái qua) cùng với 3 bạn còn lại là 4 SV xuất sắc toàn trường ĐH Khoa học Huế, niên khóa 2011-2015

Quá trình học tập gian khổ
Là anh cả, dưới còn hai em, Chung luôn luôn cố gắng học tập và chỉ bảo cho các em để bố mẹ yên tâm đi làm. Ngày nhận được giấy báo nhập học vào mái trường ĐH Khoa học Huế em vừa mừng, vừa lo. “Lúc đó em sợ mình bị mù vậy liệu có học theo các bạn được không? Rồi vào đó xa xôi không có người thân lo cho em trong việc ăn uống, đi lại” - Chung chia sẻ.
Bước vào môi trường học đại học, xa gia đình, Chung phải sống tự lập hoàn toàn. Khó khăn tới với cậu học trò nghèo trong việc thích nghi với môi trường mới. Từ việc đi lại tới trường, rồi ăn ở, Chung luôn chủ động làm mấy việc vặt để không làm phiền tới mọi người. Những bạn trong lớp thường xuyên tới phòng Chung để thay nhau nấu ăn và đưa bạn tới trường.
Trên lớp Chung chỉ nghe được tiếng giảng viên nói, ghi theo không kịp nên đôi lúc cậu phải ghi âm lại để tối về nghe, rồi chép vào cuốn sách chữ nổi để khỏi quên. Khó khăn nhất là Chung dùng chữ nổi để học tập nên thầy cô không thể đọc được. Chung phải làm bài bằng máy vi tính hoặc phải thi vấn đáp, gây ra nhiều khó khăn trong quá trình giao tiếp với thầy cô.
Vì không thể nhìn thấy để đọc và tìm tài liệu nên Chung đã phải sử dụng máy vi tính để tìm tài liệu từ internet (máy tính của người khiếm thị có phần mềm khi gõ vào chữ hay rê chuột, đưa dấu trỏ tới các chữ... thì máy sẽ tự phát ra tiếng đọc các chữ hay đoạn văn bản đó). Chung nhủ lòng phải cố gắng, bạn bè cố gắng một thì mình phải cố gắng gấp mười. Cậu học trò khiếm thị luôn nỗ lực học tập, dành nhiều thời gian để học bài và nghiên cứu tài liệu. Có những tài liệu không tự tìm được thì Chung đã phải nhờ bạn bè tìm và đọc lại cho mình chép sang chữ nổi cho dễ học.
Buồn nhất, có nhiều người chưa cảm thông được với hoàn cảnh của Chung nên nhiều khi có những lời nói, hành động mang tính kỳ thị, trêu chọc làm Chung đôi lúc nản, muốn bỏ học. Nhưng rồi cậu học trò luôn nghĩ lại hình ảnh ở quê với người bố mẹ nghèo, không muốn làm gánh nặng cho gia đình nên cố gắng vượt qua mà bước tiếp tới trường.
Vượt qua những khó khăn đó, Chung đạt được tấm bằng tốt nghiệp ĐH loại Xuất sắc, ngành Công tác Xã hội của trường ĐH Khoa học Huế. Khi cầm trên tay tấm bằng trong lễ tốt nghiệp, cậu rơi nước mắt hạnh phúc chia sẻ: “Mình vui lắm, muốn chạy về gia đình và nói với bố mẹCon đã làm được rồi bố mẹ ơi”.
2481-08c9f
Chàng sinh viên khiếm thị Nguyễn Văn Chung trong lễ tốt nghiệp khóa 2011-2015. Chung đã phải cố gắng, nỗ lực gấp nhiều lần so với người bình thường để đạt được kết quả như ngày hôm nay.

"Hiện tại Chung vẫn chưa có một lối đi nào rõ ràng..."
Khó khăn để tìm được việc làm phù hợp là nỗi lòng chung của tất cả bạn bè cùng tốt nghiệp. Cầm trên tay tấm bằng xuất sắc, Chung rất mong sẽ có việc làm phù hợp với hoàn cảnh bản thân và có thể áp dụng được những kiến thức đã học vào công việc. Nhưng hiện tại Chung vẫn chưa có một lối đi nào rõ ràng. Thiếu đôi mắt, ít giao tiếp với xã hội bên ngoài là khó khăn lớn nhất để cậu tìm được việc làm như người bình thường.
Cũng có lúc nghĩ công việc ra trường sẽ khó khăn, đường đi chính không được thì sẽ cố gắng đi đường phụ. Chung ấp ủ hy vọng sẽ hoạt động ở Hội Người mù huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh để giúp những bạn sinh viên như mình đang có hoàn cảnh khó khăn, nhằm tiếp thêm cho các bạn động lực để hoàn thành ước mơ của mình.
Nhưng hiện tại, hoàn cảnh gia đình khó khăn, sau Chung còn hai em đang tuổi ăn học nên trong lúc tìm việc thì Chung phải đi làm thêm, dạy thêm để phụ giúp gia đình.
Nguyện vọng lớn nhất của Chung là được các cấp, hội tạo điều kiện để mình có được việc làm phù hợp, vừa có kinh phí giúp đỡ gia đình và tiếp tục ước mơ, giúp các bạn có hoàn cảnh khó khăn bị khiếm thị như Chung.
2483-468d7
PGS.TS Hoàng Văn Hiển, Hiệu trưởng ĐH Khoa học Huế trao bằng tốt nghiệp xuất sắc cho Nguyễn Văn Chung
Ước gì, ước mơ nhỏ nhoi có được công việc với cậu sinh viên khiếm thị xuất sắc như Chung sẽ được xã hội để ý, quan tâm, giúp đỡ. Nếu được như vậy, sẽ không phải lãng phí một tài năng biết vươn lên rất đáng trân trọng!
 
 
Blogger Templates